 đất. Một tiếng nổ khác... lần này thì con Crookshanks bay vèo lên không trung rồi rớt cái bịch xuống, nằm một đống... 
Harry chĩa cây đũa phép của nó vào Pettinggrew, thét lên: 
- Expelliarmus! 
Cây đũa phép của thầy Lupin bay vọt lên trời, hút tầm mắt. Harry chạy tới la to: 
- Đứng yên tại chỗ! 
Nhưng đã quá trễ rồi, Pettinggrew đã biến hình, Harry chỉ kịp nhìn thấy cái đuôi trụi lủi của con chuột chạy vụt qua cái còng trên cánh tay Ron đang duỗi ra sóng xoài, và Harry nghe tiếng chuột chạy sột soạt trong bãi cỏ. 
Một tiếng hú và một tiếng gừ bất bình bùng lên. Harry quay lại thấy người sói đã thoát được con chó, bắt đầu chạy thật nhanh vào khu rừng Cấm. 
Harry thét: 
- Chú Sirius ơi, hắn trốn rồi, Pettinggrew đã biến hình trốn rồi! 
Chú Sirius đang bị chảy máu, mấy vết thương dài cào ngang mõm và lưng, nhưng nghe tiếng thét của Harry, chú lại lồm cồm bò dậy, và ngay tức thì, tiếng chân chú phóng chạy băng qua sân trường chìm dần vào yên lặng. 
Harry và Hermione nhào tới bên Ron, Hermione thì thầm: 
- Hắn đã làm gì Ron vậy? 
Mắt Ron chỉ còn nhắm hờ, miệng hé mở. Mọi người còn nghe được tiếng thở của Ron nên chắc chắn là nó còn sống, nhưng nó không có vẻ gì là nhận ra được hai người bạn. 
Harry tuyệt vọng nhìn quanh: 
- Mình cũng không biết nữa! 
Cả chú Sirius và thầy Lupin đều đã đi rồi... tụi nó không còn ai đi cùng ngoại trừ thầy Snape vẫn còn bất tỉnh và đang lơ lửng giữa trời. Harry hất mớ tóc khỏi vầng trán, cố gắng suy nghĩ thẳng vào sự việc... 
- Tụi mình nên đưa họ về toà lâu đài và trình báo sự việc này cho người nào đó biết. Đi thôi... 
Nhưng đúng lúc đó, hai đứa nghe một tiếng kêu ăng ẳng, một tiếng rên đau đớn của một con chó, vọng lại từ trong đêm tối... 
Harry trừng mắt ngó vào bóng đêm, lẩm bẩm: 
- Chú Sirius... 
Nó lưỡng lự trong phút chốc. Lúc này nó không thể làm gì được cho Ron cả, trong khi chú Sirius thì đang gặp nạn... 
Harry bắt đầu phóng chạy, Hermione chạy theo ngay sau lưng. Tiếng ăng ẳng dường như xuất phát từ phía bờ hồ. Hai đứa vắt chân lên cổ mà chạy về hướng đó. Và Harry, trong lúc cắm đầu chạy, cảm thấy lạnh buốt, mà không nhận ra cơn giá buốt đó có nghĩa là gì... 
Tiếng kêu ăng ẳng đột ngột tắc nghẹn. Khi chạy tới bờ hồ thì tụi nó hiểu ra tại sao: chú Sirius đã biến trở lại thành người. Chú đang thu mình lại để tránh đòn, hai tay giơ lên che trên đầu. Chú rên rỉ 
- Đừừừừng, đừừừừng... làm ơn... 
Và rồi, Harry nhìn thấy họ. Bọn giám ngục Azkhaban, ít nhứt cũng có đến hàng trăm tên, tụ thành một đám đông đen nghịt bên bờ hồ và đang lướt về phía chúng nó. Harry xoay mòng mòng, một cơn buốt lạnh như băng giá thấm sâu vào nội tạng của nó, sương bắt đầu làm mờ mịt tầm nhìn của nó. Càng lúc càng có nhiều giám ngục Azkhaban hiện ra từ trong bóng tối ở cả hai phía, bọn chúng đang xiết chặt vòng vây... 
Harry giơ cây đũa phép lên, hét: 
- Hermione ơi, nghĩ ra cái gì thiệt vui đi! 
Nó chớp mắt liên tục, cố để nhìn rõ hơn. Nó lúc lắc cái đầu để xua đi những tiếng kêu khóc yếu ớt đang bắt đầu trỗi lên trong đầu... 
- Mình sắp được về sống với cha đỡ đầu của mình... Mình sẽ ra khỏi nhà Dursley... 
Harry buộc mình nghĩ đến chú Sirius, và chỉ nghĩ đến chú Sirius mà thôi, rồi bắt đầu hô: 
- Expecto patronum! Expecto patronum! 
Chú Sirius rùng mình, lăn ngửa ra và nằm bất động trên mặt đất, xanh lè như đã chết rồi. 
- Chú ấy không sao đâu! Mình sẽ về sống với chú ấy. Expecto patronum! Hermione ơi, giúp mình với! Expecto patronum! 
Hermione thì thầm: 
- Expecto... Expecto... Expecto... 
Nhưng cô bé không thể nào làm được phép trừ tà này. Bọn giám ngục Azkhaban đang tiến sát tới rồi, chỉ còn cách tụi nó chừng ba thước nữa mà thôi. Bọn chúng hình thành cả một bức tường vững chắc quanh Harry và Hermione, mối lúc một đến sát hơn... 
Harry thét lên, cố gắng át tiếng kêu khóc trong tai nó: 
- EXPECTO PATRONUM! EXPECTO PATRONUM! 
Một cuộn khói mỏng màu bạc thoát ra từ đầu đũa phép của Harry và lơ lửng như sương mù trước mặt nó. Cùng lúc đó, Harry cảm thấy Hermione sụm xuống bên cạnh. Bây giờ nó chỉ còn có một mình... hoàn toàn cô độc... 
- Expecto... Expecto patronum! 
Harry cảm thấy đến lượt đầu gối nó sụm xuống chạm vào cỏ lạnh. Sương mù như mây che phủ làm mờ cả mắt nó. Bằng một cố gắng khổng lồ, Harry vùng lên đấu tranh để nhớ rằng chú Sirius vô tội... vô tội... "Chú cháu mình sẽ ổn cả thôi... cháu sẽ về ở với chú..." 
Harry hổn hển la lớn: 
- Expecto patronum! 
Bằng ánh sáng mong manh của vị thần Hộ mệnh chưa đầy đủ hình vóc, Harry nhìn thấy một tên giám ngục Azkhaban chựng bước, dừng lại sát ngay bên nó. Tên giám ngục đó không thể nào bước qua lớp mây bạc bao bọc Harry mà nó vừa tạo ra. Một bàn tay chết chóc nhầy nhụa thò ra từ dưới lớp áo khoác. Bàn tay đó làm một động tác như gạt vị thần Hộ mệnh qua một bên. 
Harry hổn hển kêu: 
- Đừng! đừng... chú ấy vô tội... Expecto... Expecto patronum! 
Nó có thể thấy bọn giám ngục Azkhaban trừng trừng ngó nó, nghe cả tiếng thở phì phò như làn gió đông thổi xung quanh. Tên giám ngục đứng gần Harry nhứt dường như đang đánh giá Harry. Rồi hắn giơ cả hai bàn tay thối rữa lên, kéo cái nón trùm đầu của hắn xuống... 
Nơi đáng lẽ ra là đôi mắt thì chỉ có lớp da sứt sẹo màu xám mỏng dính bít kín hai hố mắt trống rỗng một cách vô hồn. Nhưng trên gương mặt đó có một cái miệng... một cái lỗ há hốc không ra hình dạng gì hết đang hút không khí gây ra âm thanh nghe như tiếng hớp hơi của kẻ đang hấp hối. 
Một cơn kinh hoảng điếng người xâm chiếm toàn thân Harry đến nỗi nó không nói năng hay nhúc nhích gì được nữa. Vi thần Hộ mệnh của nó lung linh bập bùng rồi chết ngắt... 
Màn sương trắng làm Harry mù mịt không thấy gì cả. Nó phải chiến đấu... Expecto patronum!... Nó không nhìn thấy gì nữa... và nó nghe tiếng gào khóc quen thuộc vẳng lại từ xa xăm... Expecto patronum!... Nó mò mẫm tìm chú Sirius trong màn sương mù, rồi tìm được cánh tay của chú... hình như họ không định bắt chú ấy... 
Nhưng một đôi tay nhớp nháp cứng khoẻ đã xiết vòng quanh cổ Harry, buộc nó phải ngẩng đầu lên... Nó có thể cảm nhận được hơi thở của tên giám ngục. Hắn sắp thanh toán Harry trước tiên... Harry ngửi thấy hơi thở thối rữa của hắn... Tiếng gào khóc của má Harry vang vang trong đầu... Tiếng khóc của má sẽ là điều cuối cùng mà Harry còn nghe được... 
Và rồi, xuyên qua màn sương mù đang nhấn chìm nó, Harry cảm giác như nhìn thấy một tia sáng màu bạc, càng lúc càng sáng hơn... Nó cảm thấy nó rơi tòm xuống cỏ... 
Nằm sấp, mặt úp xuống đất, Harry yếu đến nỗi không nhúc nhích được, buồn nôn và run lập cập, nhưng nó cố mở mắt ra. Ánh sáng chói loà đang mờ dần trên lớp cỏ quanh nó... Tiếng kêu khóc của má nó đã ngừng bặt. Cái lạnh thấu xương cũng tan biến rồi... 
Có cái gì đó đã xua đuổi bọn giám ngục Azkhaban đi khỏi... cái đó vẫn còn đang lượn vòng quanh nó, Hermione và chú Sirius... Tiếng hút không khí và tiếng thở phì phì của bọn giám ngục Azkhaban đang mờ đi... Bọn chúng đang phải bỏ đi... không khí đang ấm dần lại... 
Thu hết tàn lực còn sót lại trong người, Harry ngóc đầu lên được vài phân và thấy một con vật ở giữa vầng sáng đang phi như bay qua mặt hồ. Mắt mờ đi vì mồ hôi, Harry cố gắng nhìn kỹ xem đó là con gì... Con vật đó rạng rỡ như một con bạch kỳ mã. Cố giữ cho mình đừng ngất đi, Harry dõi theo con vật phi nước kiệu rồi ngừng vó câu khi đến được bên kia hồ nước. Trong một thoáng, Harry nhìn thấy, trong ánh sáng rạng rỡ của con vật, có một người đang đón con vật quay về... người đó giơ tay lên vỗ về con vật... người đó trông quen một cách lạ lùng... nhưng mà người đó đâu có thể là... 
Harry không còn hiểu gì nữa. Nó cũng không thể suy nghĩ thêm được gì nữa. Nó cảm thấy hơi sức cuối cùng đã lìa bỏ nó, và đầu nó đập xuống nền đất, bất tỉnh. 
Chương 21 

BÍ MẬT CỦA HERMIONE 



- Chuyện kinh hoàng... kinh hoàng... mầu nhiệm là không có ai chết... chưa từng nghe qua chuyện như vầy... may mà lúc đó có ông ở đó, ông Snape à.... 
- Cảm ơn ông Bộ trưởng. 
- Tôi dám nói là ông sẽ được Mề-đay Merlin, đệ nhị đẳng. Nếu mà tôi xoay sở được, thì đệ nhứt đẳng chứ chả chơi!. 
- Thưa ông Bộ trưởng, quả thực là tôi cảm ơn ông nhiều lắm. 
- Cái vết thương tệ hại mà ông bị đó... chắc là do Black gây ra hả?. 
- Nói cho đúng ra thì đó là tác phẩm của các trò Potter, Weasley và Granger, thưa ông Bộ trưởng.... 
- Không lẽ nào!. 
- Black đã mê muội chúng nó, tôi thấy điều đó ngay tức thì mà. Chỉ phán đoán qua thái độ của bọn trẻ là tôi biết ngay đó là Bùa Quáng. Bọn trẻ dường như tin là hắn vô tội. Đây không phải là lỗi của tụi nhỏ. Nhưng mặt khác, sự can thiệp của tụi nó có thể, suýt chút nữa thôi, khiến cho Black tẩu thoát được... Tụi nó hiển nhiên tưởng rằng tụi nó có thể một mình tóm được Black ấy mà. Trước đây tụi nó đã từng thoát được nhiều vụ... Tôi e là vì vậy chúng trở nên tự cao... và dĩ nhiên Potter thì luôn luôn được ông Hiệu trưởng cho phép ngoại lệ.... 
- À, thế này nhé, thầy Snape... Harry Potter thì thầy biết đấy... tất cả chúng ta đều hơn thiên vị một chút mỗi khi có chuyện liên quan đến cậu ấy. 
- Ừ, nhưng mà... dành cho nó nhiều đối xử đặc biệt như vậy liệu có tốt không? Cá nhân tôi thì tôi cố gắng đối xử với nó với mọi người khác. Và bất cứ học sinh nào cũng phải bị đuổi học... hình phạt tối thiểu... nếu dẫn bạn bè dấn mình vào sự nguy hiểm như thế. Ông Bộ trưởng, xin hãy cân nhắc thử coi: chống lại tất cả nội quy của trường - sau tất cả những đề phòng được đặt ra vì sự an toàn của nó - bứt phá mọi giới hạn, vào ban đêm, đàn đúm với một người sói và một tên sát nhân... Và tôi có lý do để tin rằng nó cũng đã đi thăm làng Hogsmeade một cách bất hợp pháp. 
- Ừ, ừ... để coi, thầy Snape à, để coi... Trẻ con thì chắc chắn là ngu ngốc rồi.... 
Harry nằm yên lắng nghe với đôi mắt nhắm tịt. Nó cảm thấy choáng váng ghê lắm. Những lời nó đang nghe dường như trôi rất chậm chạp qua tai nó tới óc nó, cho nên rất khó hiểu. Tay chân nó thì có cảm giác nặng như chì. Mi mắt nó cũng quá nặng, không mở lên được... nó chỉ muốn nằm ở đây, trên cái giường êm ấm này, mãi mãi... 
- Nhưng điều làm tôi kinh ngạc nhứt là hành động của những viên g